Xuyên Thành Mỹ Nhân “Leo Tường” Của Thái Tử
3

Cập nhật lúc: 2026-04-12 05:47:13 | Lượt xem: 20

Thể trạng không tốt, không thích giao tiếp, việc yêu thích nhất là giả vờ bệnh.

Cả đời không lấy vợ, qua đời vào buổi yến tiệc sinh nhật 20 tuổi trong cung.

Nguyên nhân cái ch//ết là do sẩy chân ngã xuống nước, sau khi say rượu đã ngã vào hồ sen.

Đúng lúc đó, Đông cung bốc cháy, cung nhân chạy tán loạn, cảnh tượng cực kỳ hỗn loạn.

Vì vậy đêm đó không ai phát hiện, vị Thái tử thích giả bệnh này, đã chìm sâu dưới nước trong đêm tối đến không còn sự sống.

Hoàng thượng qua một đêm tóc đã bạc trắng.

Ta quỳ gối trong ngự thư phòng, tâm trí lặp đi lặp lại cảnh tượng vừa rồi.

Tề Mang cưỡi ngựa vào cung mà không ai dám cản.

Hắn lười biếng đi vào ngự thư phòng, "Bập" một tiếng quỳ gối, nhấc lên chiếu thư nói: "Cầu bệ hạ khai ân."

Ta: "……"

Hoàng đế: "……"

Đang diễn một vở kịch “ba xu” phải không?

Hắn thực sự đã hiểu ý của ta trước đây là “Xin ngài bảo vệ tính mạng của ta” chứ???

"Làm càn!" Hoàng đế tức giận, bộ râu quắm lại, “Ngươi đùa à, chiếu thư đã hạ, làm sao có thể thay đổi!"

Ta sợ hãi, rùng mình,

Tề Mang cũng không quay đầu lại, thế nhưng đằng sau đầu như có mắt, bàn tay gầy gò lại bất ngờ có sức lực, duỗi ra và kéo ta đứng sau lưng hắn.

Ta cầm chặt lấy gấu áo của hắn, co rúm lại núp phía sau lưng hắn, nghe hắn tiếp tục nói:

"Ở chỗ ấy, con sẽ liền cùng nàng kéo một dây lụa trắng."

"Làm càn! Quả thực là làm càn!"

Tề Mang không nói gì, kéo ta làm bộ muốn đi.

"Đứng lại!" Hoàng thượng tức giận đỏ mặt, "Nữ nhân này có gì tốt, đáng để ngươi chống đối phụ hoàng ngươi như thế chứ?! Ngày mai, cho người lựa chọn một vài đích nữ, có tướng mạo học vấn, tuyển lấy một vài phi tử.”

"Con chỉ muốn nàng," Tề Mang mặt không biểu tình, mí mắt nghiêng nghiêng, giọng điệu bình thản không biến động.

"Chỉ có nàng mới làm con vui vẻ."

"Ngươi chính là đang cố ý đối nghịch trẫm!"

"Đúng."

Toang!!! Mỹ nhân không may ngã ngựa, vừa ôm được một cái đùi lớn, vậy mà…

Trong lòng ta bồn chồn, một mặt là thái độ của Tề Mang như muốn cùng ta “đồng quy vu tận”, khiến ta vừa cảm động lại lo sợ, nam nhân này muốn gì vậy?

Mặt khác, Hoàng thượng thực sự có hơi đáng sợ.

"Hỗn xược! Quỳ xuống!" Ta phản xạ muốn quỳ gối, nhưng bị Tề Mang dùng lực kéo lại, trực tiếp kéo vào trong lòng hắn.

"Cầu bệ hạ khai ân." Vẫn là giọng điệu ấy, ta chỉ cảm thấy như chính mình sắp c.h.ế.t.

Hồi lâu sau, lâu đến mức ta nghĩ rằng Hoàng thượng sắp trở nên si ngốc vì tức giận, ông ấy mới từ từ mở miệng, kết hợp cả nộ khí cùng mệt mỏi sâu sắc, "Lăn."

"Được." Tề Mang thực sự kéo ta đi.

Quào!!!

Người vừa xuyên sách,

Đã chuẩn bị đi chọn lụa trắng :(((

"Tại sao ngươi vẫn theo ta?" Tề Mang dừng lại một chút, tiếp tục, “Ông ấy sẽ không ban ch//ết cho ngươi"

"……" Ta trầm mặc một lúc, tự tin đáp, "Ta không biết đường."

"Vậy thì liên quan gì đến ta?"

"Ta gả cho gà thì theo gà, gả cho ch.ó thì theo chó."

"???"

"Ai muốn cưới ngươi?"

Ta hoảng sợ, "Không phải chứ, không phải chứ, ngài không muốn chịu trách nhiệm sao?!"

"Ta làm gì đâu??"

"Ngài vừa ôm ta! Ta mặc kệ, ngài phải cưới ta!"

"Không phải vậy, ngươi…," Tề Mang cười giận, vẻ mặt lạnh lùng cứng nhắc ban đầu giảm đi vài phần lại thay bằng mấy phần tươi sáng, "Ta sắp ch//ết rồi, ngươi gả cho ta thì sẽ nhanh chóng trở thành nữ nhân góa chồng đấy”.

"Nhưng ngài vẫn chưa ch//ết mà!" Ta giả vờ không cẩn thận kéo lấy cánh tay của hắn, "Ta vẫn có thể làm đám tang cho ngài, tốt biết bao nhiêu, ta cũng rất giỏi khóc tang đó."

"……Ta ch/ết bây giờ."

"Vậy ta cùng ngài làm minh hôn cũng được."

"……"

Khi ta gặp lại Tần Linh Nguyệt, đúng lúc ta đang trèo bò lên tường Tần phủ.

"Tỷ, đang làm gì đó?" Tần Linh Nguyệt mỉm cười một cách cứng nhắc, "Tỷ đang… chơi à?"

Chơi cái gì thế?

Chơi với tường á?

Ha, muội muội của ta thật là đáng yêu.

"Không không không," ta trả lời nhanh chóng, thuần thục dạng chân nhảy lên tường, trong đầu ta đột nhiên hiện lên khuôn mặt lạnh lùng không có chút sinh khí nào của Thái tử, nói: "Ta đến đây để mang đi một chút ấm áp."

"Hả?"

"Muội đừng nói cho ai biết đấy nhé!" Ta nhấn mạnh với nàng ấy,

"Muội hiểu rồi, gia ẩm…"

"Ồ không, tổ chức gia ẩm… Ý là, muội sẽ giữ bí mật này." Tần Linh Nguyệt nhìn ta với một vẻ mặt phức tạp, trông như nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, "Uhm, tóm lại, muội sẽ không nói với ai cả."

Nhìn nữ chính trông có vẻ rất uy tín.

Ta cảm thấy hài lòng, lật người nhảy qua tường ra ngoài phủ.

Trên đường, ta đã mua ít gói bánh ngọt, một đường trôi chảy, mãi đến tận khi đến dưới tường phủ của Thái tử.

Ta đem bánh ngọt bó chặt, giơ tay ném vào.

Sau đó, ta chuẩn bị sẵn sàng, nhảy lên, đem cả người treo ở trên tường.

"Mệt không?"

Ta hổn hển, buột miệng mắng: "Mệt c.h.ế.t m/ịa rồi! Tề Mang – cái tên cẩu nam nhân này, tường cao thế này làm gì không biết!"

"Ồ."

"…"

Tiếng nói này… nghe êm tai mà cũng có vẻ quen quen nữa.

Ta nghiêng đầu nhìn sang,

"…. Hi, Điện hạ, thật là tình cờ."

Tề Mang đứng cách ta không xa, hai tay chắp sau lưng, lúc này mỉm cười lạnh một tiếng, đôi mắt hẹp dài hơi nhắm lại, môi mỏng khẽ nhếch, thật là một bức mỹ nhân đồ.

"Lăn xuống đi."

Ta run rẩy, đáp lại và trượt xuống, ủy ủy khuất khuất tại chân tường mà co quắp thành một đống.

"Lại tới làm gì nữa?"

Ta nhăn mày, miệng lầm bầm: "Đến cảm ơn phu quân."

"Nơi này không có phu quân ngươi." Tề Mang nhìn ta, môi khẽ cong lên, lạnh lùng nói, "Cũng không cần phải cảm ơn."

Hắn nói không cần phải cảm ơn, hắn thực lịch sự, hắn chắc chắn là thích ta!

"Đúng, chắc chắn vậy!”. Ta đồng tình với suy nghĩ của mình, đồng thời xuất chiêu “mãnh hổ hạ sơn”, đem cả người treo trên thân của nam nhân bày ra bộ dạng bám dính "Vậy thì ta phải cảm ơn Thái tử trước vì rước 8 đại kiệu đến cưới ta, nếu không có 8 đại kiệu cũng không sao, ta có chân, ta biết chạy, ta cũng có thể lộn nhào đến tận phủ Thái tử, dù sao cũng không thể không cưới được phải không?"

"…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8