Xuyên Thành Mỹ Nhân “Leo Tường” Của Thái Tử
7

Cập nhật lúc: 2026-04-12 05:47:15 | Lượt xem: 28

Tề Nham tức điên lên, đang sắp chạy vào thì bỗng nghe thấy một giọng nói cực kỳ u ám và độc ác,

"Tránh ra."

Ta nhìn về phía người đứng ở cửa, là Tề Mang.

"Ngươi, ngươi… Ta là người của Tam Hoàng tử.."

"Bảo hắn ngoan ngoãn mà sống," Quý Mang lạnh lùng nhìn hắn một cái, đe dọa, "Đừng để rơi vào tay ta."

"…"

"Đến đây, về nhà."

Ta không một chút do dự, đặt cốc trà xuống và chạy tới, trước khi đi còn lén đá Tề Nham một cước, người bị bao quanh bởi ba tên lão đại cao lớn.

Đối phương giận mà không dám nói gì.

Thật là sảng khoái!

Tiếng gió đêm len lỏi qua dàn cửa sổ, làm tiếng chuông gió réo rắt dưới mái hiên. Chúng ta ngồi trên bậc thềm trước cửa.

"Những gì họ nói đều là sự thật."

Vẫn là khuôn mặt lạnh lùng như thường, đôi môi nhạt nhòa thiếu huyết sắc,mắt khép hờ như không muốn mở ra. Hắn bình thản nói như đang kể về một điều gì đó hoàn toàn không liên quan đến mình vậy.

"Ta thật ra không phải con ruột của Hoàng hậu, mà là con của một nô lệ ngoại bang," Tề Mang nhẹ nhàng nói "mẹ ta yêu ông ấy, nhưng ông ấy lại phản bội bà."

Ta không biết phải nói gì, chỉ có thể nhẹ nhàng tựa đầu vào đầu gối hắn, không dám nhìn vào gương mặt trầm tĩnh mà hắn đang cố gắng tỏ ra.

"Mẹ ta qua đời do khó sinh, ta lớn lên bên cạnh mẫu hậu, bà ấy rất tốt với ta, không phải nuông chiều mà là thật lòng coi ta như con của bà ấy."

"Nhưng mà, bà ấy càng yêu thương ta nhiều, ta lại cảm thấy càng áy náy."

"Do sự xuất hiện của mẹ ta và sự phản bội của phụ hoàng đã khiến sức khỏe của bà ấy ngày một suy yếu."

"Ngày mẫu hậu qua đời, trời mưa rất to," Tề Mang ngừng lại, ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn nhẹ nhàng an ủi, lắng nghe hắn tiếp tục kể, "Mẫu hậu không cho ông ấy vào, bà liên tục nắm tay tay ta nói rằng ta phải sống."

"Suốt những năm qua, phụ hoàng luôn muốn biết những gì mẫu hậu ta đã nói lúc lâm chung," Tề Mang cười khẽ, truyền tải sự căm phẫn và mệt mỏi, "Không một lời nào mẫu hậu nhắc đến ông ấy, không một lời nào."

"Nhưng ta không nói cho ông ấy biết, ta không thể để ông ấy được nhẹ lòng, ta muốn ông ấy sống trong lo âu và hối tiếc mỗi ngày."

"Sống không bằng ch//ết."

Sau khi nghe xong, ta cảm thấy như nếm phải ngũ vị tạp trần, nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, nhẹ nhàng nói: "Điện hạ, ngài đã làm rất tốt.”

Tề Mang cứng đờ.

"Hoàng hậu nương nương chắc hẳn rất vui mừng, vì con trai của bà lớn lên lại tốt đẹp như vậy."

"Một người như Bồ Tát ấy…" ta siết chặt tay, "Tuế Tuế sẽ cùng điện hạ trả lại công bằng cho mẫu hậu, được không?"

Một lúc lâu sau, Tề Mang nhẹ nhàng vuốt tóc ta.

Ta nghe thấy giọng nói khàn khàn nhưng kiên định của hắn,

"Được."

Triều đình đầy biến động, tình hình ngày càng trở nên căng thẳng.

Cha của ta đã từng đến tìm ta, trông ông như già đi rất nhiều.

Ông nói bây giờ thế lực của Tam hoàng tử đang rất mạnh, nhưng hai người con gái thông minh của ông, một người đứng bên cạnh Lục hoàng tử không có gia tộc ủng hộ, còn người kia thì lại ở trong phủ của Thái tử đang chờ ch//ết.

Ông đã già, không còn nhìn thấu nữa.

Ta há miệng, nhưng đột nhiên không biết nói gì.

Khác với họ, ta biết nam chính của cuốn tiểu thuyết này là Lục hoàng tử. Theo một nghĩa nào đó, người khác là đang đặt cược lớn, vẫn còn có cơ hội thắng, còn trong tay ta là một bộ bài xấu mà ta cũng biết rất rõ.

"Con gái dù sao cũng tự nguyện."

Ta chỉ có thể nói vậy.

Bả vai của Thừa tướng chợt sụp xuống, im lặng hồi lâu, cuối cùng, ông khẽ gật đầu và nói, "Thường xuyên về nhà, thăm muội muội con."

Ta gật đầu, tiễn ông ra cửa, nhìn ông bước đi loạng choạng vài bước, rồi bóng dáng ông biến mất ở góc đường.

Thương thay lòng cha mẹ trong thiên hạ.

"Thừa tướng đến à?"

Tề Mang không biết đã đứng sau lưng ta từ lúc nào, trên người mặc áo choàng đen thêu hạc trắng, mang theo mùi cỏ xanh đặc trưng sau cơn mưa.

"Ừ, đến thăm ta."

"Khuyên nàng bỏ tối theo sáng?"

Ta lắc đầu, "Ta không theo sáng, ta chỉ theo ngài."

Tề Mang cười khẩy, giọng dịu dàng như dỗ trẻ con, lười biếng nói, "Sao mà ngoan thế…"

"Là do điện hạ dạy tốt," ta đáp lại một cách nhanh nhẹn, ngập ngừng một lúc, lo lắng nói, "Tam hoàng tử người này, thủ đoạn rất tàn ác."

"Vậy thì sao?" Ngón tay gầy guộc của Tề Mang kéo một lọn tóc của ta chơi đùa, mái tóc đen nhánh quấn quanh ngón tay trắng bệch của chàng ta, trông vừa quyến rũ lại mập mờ.

Ta quay mặt đi, lo lắng nói, "Điện hạ vẫn nên cẩn thận thì hơn."

"Mạng của ta, không dễ lấy như vậy," Tề Mang buông tóc ra, rồi choàng áo choàng lên người ta, tựa đầu lên vai trái của ta, khẽ nói, "Đám tang của ta, phải có tất cả bọn họ cùng ch//ết theo."

Nghe đến chữ "ch//ết", lòng ta chợt run lên, nghiêng đầu hỏi chàng, "Thế còn ta thì sao?"

"Nàng à…" Tề Mang kéo dài âm cuối, giọng trầm ấm, khàn khàn, như trái lê mát lạnh trong cái chén mùa hè, "Nàng sẽ lo khóc tang cho ta, khóc thật hay vào, ch.ó con ạ."

"…"

Ngày này đến rất nhanh, Tam hoàng tử điều động tư binh ép vua thoái vị, hắn phản rồi.

Không ai biết hoàng đế hiện giờ thế nào, Tề Mang một mình vào cung, ta ở trong phủ đứng ngồi không yên.

Rõ ràng ta đã nói hết các nguy cơ có thể xảy ra với Tần Linh Nguyệt, với sự cẩn thận của nàng ấy và thủ đoạn tàn nhẫn của Lục hoàng tử Tề Dạ, mọi chuyện không thể nào diễn biến thành thế này.

Kịch bản của Tam hoàng tử diễn ra suôn sẻ đến mức vô lý, ta nhất thời không phân biệt được ai mới là nam chính.

Ta nắm chặt con d.a.o găm, đứng gác ở cổng phủ, chỉ chờ đến giờ Ngọ, nếu Tề Mang không trở về, ta sẽ mang d.a.o đến phủ Lục hoàng tử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8