Tú Hà
9 + [Ngoại truyện: Dương Chi Cận]

Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:31:22 | Lượt xem: 13

"Khoan đã," chàng nắm lại tay ta, "nói như vậy, nàng đồng ý lấy ta rồi?"

Ta sững sờ.

"Ta muốn lấy nàng, tám kiệu lớn, cưới hỏi đàng hoàng, ngoài nàng ra ta sẽ không lấy ai khác." chàng nhìn quanh sân, "Nếu nàng thấy ở đây thoải mái, lại không muốn thành thân với ta, cũng không sao, ta sẽ ở lại đây với nàng, coi như ta ở rể.

"Còn nữa, xin lỗi." chàng thở dài, "Đêm đó ta quá xúc động, nàng hận ta, ta có thể hiểu được."

Ta muốn nói, ta không hận chàng.

Nhưng ta càng bị chấn động bởi những lời nói trước đó của chàng.

"Đồng ý!" Đoạn mama ôm Mạch Tuệ từ trong nhà chạy ra, nói nhanh hơn ta, "Tú Hà đồng ý!"

Không biết là do giọng của Đoạn mama quá lớn, hay là trùng hợp, Mạch Tuệ cũng kêu lên một tiếng đồng ý, sau đó cười khúc khích.

"Con gái cũng đồng ý, thiểu số phục tùng đa số." Dương Chi Cận nhìn ta đắm đuối, "Tú Hà, cho ta một cơ hội để bù đắp cho nàng nhé!"

[Ngoại truyện: Dương Chi Cận]

Ta ba tuổi bắt đầu học, từ đó đến nay, mỗi ngày trôi qua không hề thay đổi.

Không phải đọc sách thì là viết vẽ.

Cha mẹ ta luôn tự hào về ta, vì ta vượt trội hơn tất cả những người cùng tuổi, mười bảy tuổi đã đỗ trạng nguyên, là trạng nguyên trẻ nhất của Đại Chu trong trăm năm qua.

Ta hưởng thụ vinh quang sau nỗ lực, cũng không thấy cuộc sống buồn tẻ.

Không biết từ khi nào, mấy nha hoàn trong viện của ta bắt đầu vẽ mày tô mắt trước mặt ta, liên tục gây chuyện.

Ta không để ý, nhưng mẹ ta rất tức giận, bà đuổi bốn nha hoàn đi, tìm bốn người khác vào.

Đây không phải là việc ta cần quan tâm, ta cũng không để ý ai là người dọn giường mỗi ngày cho ta, ai là người gấp quần áo, ai là người pha trà.

Cho đến một ngày, ta về nhà, thấy một nha hoàn đang ăn vụng trong phòng ta.

Chuyện này vốn không có gì to tát, nhưng nha hoàn này ăn vụng rất khéo léo.

Nàng cắt một miếng bánh tròn, ăn một miếng, sau đó lại ghép các miếng còn lại thành một chiếc bánh tròn hoàn chỉnh.

Nếu ta không tận mắt chứng kiến, chắc chắn không phát hiện ra chiếc bánh thiếu một miếng.

Sau khi nàng rời đi, ta nghiên cứu hồi lâu mới hiểu nàng làm thế nào.

Buổi tối ta liền dò hỏi, nha hoàn này tên là Tú Hà, vốn là nha hoàn làm việc vặt trong hậu viện, vì biết chữ nên mẹ ta giữ nàng lại trong viện của ta.

Tú Hà còn lén đọc sách của ta, sách gì nàng cũng đọc, khi gặp những chỗ khó hiểu, nàng sẽ nghiên cứu những chú thích ta để lại, nhưng đôi khi nàng cũng vừa đọc vừa lẩm bẩm.

Chẳng hạn như: “Ly hôn rồi tái hôn còn nâng lên thành đại nghĩa quốc gia, đây là hành vi của kẻ bỉ ổi, làm sao mà dám ca ngợi."

Hay là: "Lại ca ngợi, nhảm nhí, phụ nữ cả đời khổ sở, bị đạo đức trói buộc, thật là không biết xấu hổ!"

Hay: "Thủ đoạn này quá trẻ con, nếu là ta là Lương Vương, ta chỉ cần nói ngược lại rằng tấu chương đã bị ngươi chỉnh sửa là xong, không có cách nào chứng minh!"

Những lời nàng nói không dễ nghe, nhưng quan điểm của nàng rất thú vị.

Là góc nhìn mà ta chưa từng nghĩ tới.

Có đêm ta đi ngủ, bất ngờ thấy một cuốn truyện bên cạnh giường, không hiểu sao, ta lập tức nghĩ đến nàng viết.

Truyện của nàng viết…

Làm ta đỏ mặt, quá phóng túng rồi.

Nàng biết những điều này từ đâu, ai dạy nàng, rõ ràng nàng cũng còn trẻ, cũng chưa thành thân.

Sau khi đọc xong, Tú Hà mới phát hiện ra mình mất đồ, nàng xông vào phòng khi ta đang cởi đồ chuẩn bị tắm.

Nàng đứng ở cửa, nhìn thấy ta đã cởi đồ, mắt sáng lên.

Ta nhìn rất rõ.

Nhưng ngay sau đó nàng liền giành lại cuốn truyện, còn hỏi ta có đọc không, ta tất nhiên phủ nhận.

Ta là Dương Chi Cận, ta sẽ không đọc loại truyện này.

Nàng rất vui mừng, thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi đi còn không quên nhìn ta thêm một cái.

Tú Hà rất thích ăn, hầu như mỗi lần ta thấy nàng, nàng đều đang ăn gì đó.

Hạt dưa, kẹo, khoai nướng thậm chí ớt xanh nàng cũng ăn thử vài miếng.

Cách nàng ăn rất đáng yêu, có lẽ nàng không biết điều đó.

Nàng còn dùng váy che mặt, ngồi xổm ở góc sân ăn.

Kêu rột roạt như con chuột nhỏ.

Ta phát hiện Tú Hà không lén vào thư phòng của ta đọc sách nữa, ta suy nghĩ một chút, rồi đi mua mấy cuốn truyện đặt trên giá sách.

Tú Hà lại đến, rón rén bước vào thư phòng của ta.

Nàng đọc sách rất nhanh, nhưng vì không có nhiều thời gian, nên một cuốn sách nàng phải đọc ngắt quãng mất hai ba ngày.

Có vẻ như Tú Hà đang tiết kiệm tiền, khi nàng đi chơi với bạn, bạn của nàng mua rất nhiều đồ ăn, nàng thì không mua gì cả, trở về nhà lại tiếp tục lén ăn điểm tâm trong phòng ta.

Nàng có vô số cách để lén ăn mà không để lại dấu vết.

Nàng định tiết kiệm tiền để chuộc thân sao?

Ta phát hiện, Tú Hà biết y thuật, nàng kê đơn t.h.u.ố.c cho bạn của nàng, ta lấy đơn t.h.u.ố.c ra, tra cứu và nhờ thầy t.h.u.ố.c kiểm tra, thầy t.h.u.ố.c nói đơn t.h.u.ố.c kê rất thành thạo.

Ngày Trung Thu, ta nghe thấy Tú Hà nói muốn đi xem đèn, ta liền cho tất cả mọi người trong viện nghỉ.

Tú Hà về nhà rất muộn, khi nàng trở về ta đang mở cửa sổ đọc sách.

Nàng loạng choạng bước vào, người đầy mùi rượu.

Thấy ta, nàng ợ rượu, còn che miệng, nghiêm túc nói chuyện với ta.

Nàng tưởng rằng mình không bị lộ, nhưng trên người nàng đầy mùi rượu quế hoa.

Ta muốn trêu chọc nàng, bảo nàng mài mực cho ta, nàng không nói gì, ngoan ngoãn mài mực, nhưng một lúc sau bắt đầu ngẩn ngơ.

Chắc là rượu ngấm vào.

Nàng đột nhiên nắm lấy tay ta đang cầm bút, lật qua lật lại nhìn rất lâu, rồi vỗ vỗ tay ta:

"Tay này, thật thích hợp để châm cứu!"

Ta trêu nàng, hỏi nàng sao lại thích hợp để châm cứu.

Nàng thật sự châm cứu cho ta, vừa châm vừa nói về các huyệt vị, còn bắt mạch và xem lưỡi cho ta.

Nàng mang theo mùi rượu, mắt ướt át, nói nàng đang nói nhảm, nhưng những lời nàng nói đều rất có lý, nếu nói nàng tỉnh táo, nhưng nàng rõ ràng đang nói nhảm, không biết mình đang làm gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8