Chân Ái Của Hầu Gia
2

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:01:06 | Lượt xem: 17

Không ngờ sau khi ta c.h.ế.t, linh hồn không vào luân hồi, mà lang thang trong thế gian.

Ta thấy Viên Thiếu Hiên sốt ruột nuốt trọn của hồi môn của ta, toàn bộ dâng cho Tô Chỉ Nhược.

Còn lập tức nâng nàng ta lên làm chính thất, vào cung xin phong hàm cho nàng ta.

Tô Chỉ Nhược bỗng chốc thay đổi dáng vẻ khổ sở như bạch liên hoa ngày trước.

Mặc bộ y phục gấm Ba Tư do tỷ tỷ tặng ta, đeo đầy trang sức vàng bạc châu báu, như hồ điệp cuối cùng cũng được thấy ánh sáng mặt trời, diễu võ giương oai tứ phía.

Đồng thời, nàng ta còn bớt xén tiền thưởng của hạ nhân, gây khó dễ cho các tiểu thiếp khác.

Nhưng Viên Thiếu Hiên chẳng mảy may bận tâm, ngược lại cưng chiều thả lỏng, để nàng ta tùy ý hành động.

Nhìn hai người thân mật gắn bó như keo sơn, lúc ấy ta mới nhận ra, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, khắc nghiệt với nàng ta không phải vì không yêu nàng ta.

Mà là vì yêu quá sâu đậm, nên mới dùng kế che mắt để bảo vệ nàng ta.

Hóa ra, bọn họ xem ta như kẻ ngốc để lừa gạt!

Linh hồn ta cười mãi rồi khóc, một lần nữa mở mắt, ông trời cho ta cơ hội làm lại từ đầu.

Lần này, ta muốn nhìn thật rõ ràng.

Không có ta đưa tay giúp đỡ, tình yêu chân thật của họ, liệu sẽ chịu được bao nhiêu thử thách.

4

Suy nghĩ trở lại.

Đoán chừng thời gian đã qua, ta từ từ mở mắt.

Lúc này Tô Chỉ Nhược đã chịu đựng đến mức sắp khóc, cánh tay run rẩy không ngừng, làm nắp bát trà kêu lách cách.

Lúc này ta mới chịu đưa tay nhận lấy.

Vừa đặt lên môi, ta cau mày, “Trà này nguội rồi.”

Cánh tay nàng ta vừa mới hạ xuống, nghe câu nói này, nước mắt ngập trong mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Viên Thiếu Hiên đau lòng không yên, giục hạ nhân:

“Mau! Đổi ngay một chén khác!”

Đợi nàng ta lại dâng lên một chén trà ấm vừa đủ, ta mới chịu uống.

Dâng trà xong, đến lượt ta tặng lễ gặp mặt.

Mọi người chỉ thấy ta chỉnh lại tay áo, lướt qua chiếc vòng ngọc bích trong suốt hoàn mỹ. Chỉnh lại búi tóc đầy trâm cài, lướt qua cây trâm vàng ròng nặng trĩu.

Ngay sau đó, ngón tay ta chạm vào đôi bông tai hồng ngọc lấp lánh.

Nhưng ta cũng không dừng lại ở đó.

Ngược lại, ta ra hiệu, gọi tỳ nữ cúi xuống, lấy từ trên tai nàng ta một đôi bông tai ngọc trai bình thường.

Sau đó sai tỳ nữ đưa cho Tô Chỉ Nhược.

Chủ mẫu ban thưởng, không thể không nhận.

Nàng ta chậm chạp đưa tay nhận lấy, Viên Thiếu Hiên bên cạnh cũng có chút khó coi.

“Vân nương, điều này… có phần keo kiệt, truyền ra ngoài sợ sẽ mất mặt mũi phủ Thái phó.”

Nhìn Viên Thiếu Hiên giả vờ suy nghĩ cho ta, thực chất là tranh thủ cho tiểu thiếp yêu quý, ta chớp chớp đôi mắt vô tội, rất chân thành giải thích.

“Phu quân không hiểu nỗi khổ tâm của thiếp, ta thấy muội muội Chỉ Nhược toàn thân mặc y phục trắng, hẳn là vẫn còn trong thời gian chịu tang.

“Chỉ có đôi bông tai hồng ngọc kia là không hợp lễ, thiếp nghĩ chắc là muội muội sơ suất, hoặc là thiếu đồ trang điểm.

“Trang sức trên người thiếp quá mức rực rỡ, chỉ có thể đặc biệt tìm đôi bông tai thích hợp ban cho nàng, lấy làm chu toàn.

“Phu quân hãy yên tâm, tỳ nữ của thiếp theo thiếp đã lâu, được ban thưởng nhiều, nên đôi bông tai ngọc trai này cũng không phải đồ tầm thường, một đôi đủ giá trị cả người muội muội.”

Nhìn hai người nói không nên lời, ta càng cười rạng rỡ.

Thời gian chịu tang của Tô gia đã qua lâu rồi, nàng ta mặc áo trắng chẳng qua để khoe vóc dáng mềm mại, thuận tiện để Viên Thiếu Hiên thương yêu mãi không dứt mà thôi.

Nhưng họ lúc này không thể phân bua.

Không phải tang gia, thì là quốc tang.

Hiện nay Hoàng thượng vẫn khỏe mạnh, điều này quả là đại nghịch bất đạo.

Họ không dám.

Viên Thiếu Hiên gượng gạo cười, ôm lấy vai ta.

“Vẫn là Vân nương xử sự thỏa đáng, thời gian không còn sớm, chúng ta còn phải đến thỉnh an mẫu thân.”

Thấy ta gật đầu, theo hắn rời đi, hai người bọn họ thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ta lại bất ngờ quay đầu, bắt gặp ánh mắt đố kỵ và oán hận của Tô Chỉ Nhược.

Ta nhướng mày, cười duyên dáng.

“Phu quân, nghe nói muội muội trước đây ở tại viện của mẫu thân, nay đã theo phu quân, tất nên sớm tìm một chỗ ở trong viện của chúng ta.”

“Thiếp mới đến, không rành việc trong phủ, vẫn là phu quân quyết định thì hơn, để muội muội sớm có nơi an cư.”

Viên Thiếu Hiên c.ắ.n cắn má, nghiến răng nói:

“Vậy thì ở Ngọc Trúc Hiên đi.”

Ta đồng ý, nhưng trong lòng ngạc nhiên, Ngọc Trúc Hiên nằm ở phía tây bắc, gần góc cổng, là nơi hẻo lánh nhất trong Hầu phủ.

Kiếp trước, Viên Thiếu Hiên không để nàng ta ở đó.

Xem ra diễn biến sự việc thật sự sẽ thay đổi theo thái độ của ta.

Lúc này, phía sau Tô Chỉ Nhược không kìm được nữa, cúi đầu khóc nấc lên.

5

Lúc này đã là ban đêm.

Một tiểu tư tới báo rằng Viên Thiếu Hiên đêm nay lưu lại thư phòng, sau đó tỳ nữ Đông Nhuế khẽ bẩm báo:

“Tiểu thư, nô tỳ đã tra rõ, Hầu gia lén đi đường nhỏ tới hậu viện, phía Tây Bắc.”

“Tiểu thư, chúng ta có cần…”

Ta ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào gương, gương mặt kiều diễm hiện lên một nụ cười mỉa mai.

Chắc chắn là người trong lòng ban ngày chịu thiệt thòi, đêm đến liền tranh thủ đi an ủi.

Ta nhìn vào gương, khẽ lắc đầu: “Không sao, hầu hạ ta rửa mặt chải đầu đi.”

Một đám tỳ nữ bắt đầu bận rộn, đợi đến khi Đông Nhuế giúp ta tháo xong trâm cài, ta đưa cho nàng một chiếc hộp gấm.

“Bông tai khảm hổ phách, lấy thứ này đổi với bông tai ngọc trai của ngươi, ngươi có bằng lòng không?”

Đây mới chính là lễ gặp mặt ta đã tặng Tô Chỉ Nhược ở kiếp trước, giá trị hơn bông tai ngọc trai cả trăm lần.

Đông Nhuế hai tay nhận lấy, cười rạng rỡ:

“Đa tạ tiểu thư! Tiểu thư đối xử với nô tỳ thật tốt!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8