Ngoảnh Đầu Tìm Lại Cố Nhiên
7

Cập nhật lúc: 2026-04-09 23:01:09 | Lượt xem: 24

12

Bùi Dự Chi còn nhiều trò hề hơn nữa. Sau buổi ra mắt dâng trà cho trưởng bối, hắn quỳ xuống cầu xin, khăng khăng đòi cưới Cố Yên.

Hắn nói rằng Cố Yên bị người khác hãm hại, nàng ấy bị oan. Hắn tỏ rõ rằng mình không quan tâm đến cách người khác nhìn nàng, dù cho nàng đã trở thành trò cười ở kinh thành, hắn vẫn kiên quyết muốn cưới nàng ta.

Nói xong, hắn trừng mắt nhìn ta một cái.

Tuy không nói rõ, nhưng ánh mắt đó ý rằng ta chính là thủ phạm đã khiến Cố Yên rơi vào hoàn cảnh này.

Nhưng hắn thì ngốc, còn phụ mẫu nhà họ Bùi lại không ngốc.

Đêm qua, họ đã cử người điều tra rõ chân tướng sự việc và lập tức đem tất cả các chứng cứ ra trình bày.

Ai ngờ Bùi Dự Chi chẳng thèm xem, trực tiếp nói chứng cứ có thể bị làm giả, hắn chỉ muốn cưới Cố Yên.

Ta: “……”

Bùi Dự Chi để thể hiện quyết tâm, trực tiếp tuyệt thực. Thấy hắn ngày càng yếu đi, hơi thở mong manh, mẫu thân Bùi đành rơi lệ đồng ý.

Bà hỏi ta, liệu ta có thể chấp nhận cho Cố Yên làm thiếp của Bùi Dự Chi không.

“Ta thực sự không thể chấp nhận một người có hành vi không đứng đắn làm con dâu út của ta.”

“Nếu không phải Dự Chi ép bằng cái c.h.ế.t, thì làm thiếp ta cũng không đồng ý!”

Ta không ngờ, bà lại hỏi ý kiến ta, dù sao thì bà mới là nữ chủ nhân của phủ Định Quốc Công.

Nhưng nghĩ kỹ lại, ta mới nhận ra đây là sự tôn trọng mà bà dành cho ta.

Có một tỷ tỷ ruột làm thiếp thực ra là làm mất mặt ta, nhưng ta không quan tâm chuyện này, liền lấy khăn giúp bà lau khô nước mắt.

“Mẫu thân, con hiểu nỗi khổ tâm của người, người đừng lo cho con.”

Mẫu thân Bùi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cau mày lo lắng.

“Không biết Dự Chi có đồng ý không?”

Ta vỗ n.g.ự.c: “Chuyện này cứ giao cho con, con sẽ khiến hắn đồng ý.”

Ta không làm gì nhiều, chỉ nói một câu:

“Nếu ngươi và Cố Yên thật lòng yêu nhau, thì ở bên nhau không phải là được rồi sao? Cần gì quan tâm đến danh phận chính thất hay không?”

Đối phó với kẻ chỉ biết tình yêu mà đã mất đi lý trí như hắn, dùng cách kiểm chứng tình yêu chắc chắn là hiệu quả.

Hắn lập tức phấn chấn lên, dưỡng bệnh hai ngày rồi đi tìm Cố Yên thương lượng.

Không biết hắn nói thế nào, dù sao Cố Yên cũng đồng ý. Khi trở về, hắn còn chạy đến trước mặt ta, đắc ý khoe khoang:

“Yên nhi không như ngươi, vì danh lợi mà không từ thủ đoạn, nàng chỉ cần ta, không hề quan tâm đến danh phận, hừ!”

Ta: “……”

Hài t.ử chưa lớn, thật là ấu trĩ.

13

Theo lý mà nói, việc nạp thiếp không cần chọn ngày, chỉ cần một kiệu nhỏ đưa vào là được.

Nhưng Bùi Dự Chi khăng khăng muốn cho nàng ta danh phận xứng đáng, chọn ngày sau một tháng, tuy không theo đủ lễ nghi nhưng tiệc giữa người thân vẫn phải tổ chức.

Hắn đặc biệt dặn dò ta: “Ngươi là tỷ tỷ ruột của Yên nhi, lại là đại tẩu tương lai của nàng, Yên nhi nói hy vọng ngày đó ngươi có thể sớm đến bên nàng, giúp đỡ nàng trong việc cưới hỏi.”

“Dù sao lần trước xảy ra chuyện, nàng sợ hãi cũng là điều bình thường, đến lúc đó phiền đại tẩu rồi.”

Lần đầu tiên hắn công nhận ta là đại tẩu, nhưng lại khiến ta cảnh giác ngay lập tức.

Cố Yên vốn kiêu ngạo, nàng ta biết rằng so về gia thế, ngoài hoàng gia ra, Bùi Dự Chi là lựa chọn tốt nhất nàng có thể có. Vì vậy kiếp trước dù không thích Bùi Dự Chi, nàng vẫn muốn ta thay nàng kết hôn để giữ đường lui này.

Vậy kiếp này thì sao? Nàng ta thực sự sẽ cam tâm làm thiếp sao? Nàng ta có đang tính toán kế hoạch mới không?

Dù sao khuôn mặt chúng ta thật sự quá giống nhau! Hơn nữa danh phận thế t.ử phi của phủ Định Quốc Công cũng đáng để nàng mạo hiểm.

Ta lập tức đem phỏng đoán nói cho Bùi Diễn Chi nghe, nhờ chàng phái người theo sát Cố Yên.

Nửa tháng sau, hạ nhân báo tin, Cố Yên có động tĩnh.

Quả nhiên nàng ta lại tính toán kế hoạch giống kiếp trước, để mẫu thân nhân ngày Bùi Dự Chi đi đón nàng, hạ độc ta, rồi đổ tội cho Phó Trinh Du.

Nàng ta không cam tâm thân phận thấp hơn ta, lại hận Phó Trinh Du làm mất danh dự của nàng, liền muốn một mũi tên trúng hai đích.

Không, là một mũi tên trúng ba đích.

Nàng ta thực sự không cam tâm làm thiếp, dự định thay thế ta, trở thành phu nhân tương lai của Định Quốc Công.

Mật thám theo dõi báo lại, mẫu thân ta chưa lập tức đồng ý, chỉ nói việc này quá nguy hiểm, bà cần phải suy nghĩ kỹ.

Nhưng ta biết, bà chắc chắn sẽ như kiếp trước, bị Cố Yên thuyết phục.

Ta lặng lẽ vuốt ve n.g.ự.c.

Tưởng rằng ta đã hoàn toàn thất vọng về bà, không ngờ vẫn cảm thấy một chút đau đớn lan tỏa khắp cơ thể.

Bùi Diễn Chi thấy sắc mặt ta tái nhợt, đau lòng ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi:

“Nhiên nhi, nàng còn có ta, ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh nàng.”

Trong lòng bỗng có một cảm giác thôi thúc, khiến ta mạnh mẽ hôn lên môi chàng ấy.

Ta ngồi trên hông chàng, lôi kéo quần áo của chàng một cách hỗn loạn, muốn trút hết nỗi uất ức trong lòng.

Nhưng vì không có phương pháp, mãi không thể cởi được áo ngoài của chàng.

Ta tủi thân nghẹn ngào: “Sao quần áo của chàng lại làm khó ta?”

Bùi Diễn Chi: “……”

Chàng không nói gì thêm, mà lật người đè ta xuống, dùng hành động giúp ta giải tỏa nỗi buồn trong lòng.

Nỗi bực dọc nhỏ nhoi trong lòng ta lập tức tan biến không còn dấu vết.

Giây phút trước khi mất đi ý thức, ta mơ màng nghĩ.

Nếu nàng ta thật sự muốn lần nữa tự tay đầu độc ta, thì hãy để nàng ta tự nhận lấy hậu quả đi.

14

Một sáng sớm, Bùi Dự Chi đã yêu cầu ta quay về phủ Cố làm người đưa dâu cho Cố Yên. Ta không nói gì về việc thiếp không cần đưa dâu, lập tức đi ngay.

Kết quả là vừa đến nơi, mẫu thân ta liền tự tay bưng đến cho ta một bát canh ngọt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8