Trường Anh Tụy Ngọc
5

Cập nhật lúc: 2026-04-12 05:33:44 | Lượt xem: 17

Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định.

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn, lẩm bẩm: "Ta luôn cảm thấy, ngươi… không còn như trước."

Tiêu Hạc Trọng cười nhẹ: "Có gì khác biệt sao?"

Ta lục lọi tất cả kiến thức trong đầu, cũng không tìm được từ nào thích hợp.

Ta suy nghĩ hồi lâu, tìm ra một cách diễn đạt hợp lý:

"Cảm giác như, sau này ngươi sẽ không đá vào mặt ta nữa."

Tiêu Hạc Trọng cười nhẹ: "Làm sao ta nỡ làm tổn thương ngài thêm chút nào nữa?"

Ta tò mò hỏi: "Vì sao?"

Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm và dịu dàng:

"Hầu gia trong mắt ta, không còn như trước nữa."

Ta nhắc lại lời hắn đã nói, không thay đổi một từ nào:

"Có gì khác biệt sao?"

"Hầu gia có nghe qua, nhìn xương biết người không?"

Ta không chỉ nghe qua, mà còn từng trải qua.

Hồi nhỏ cha ta bế ta, gặp một đạo sĩ.

Đạo sĩ chỉ cần bóp tay ta, liền nói với cha ta:

"Lệnh lang cốt cách kinh kỳ."

Cha ta vui mừng, lấy ra năm mươi lượng bạc từ trong túi.

Đạo sĩ tiếp tục nói: "Sau này nhất định sẽ gả cho một người tốt."

Cha ta không nói hai lời, liền đ.á.n.h đạo sĩ kia.

Cuối cùng, năm mươi lượng bạc đó trở thành tiền bồi thường cho đạo sĩ.

Ta chớp chớp mắt: "Chẳng lẽ, ngươi biết?"

Ta lặng lẽ giấu tay ra sau lưng.

Hắn gật đầu: "Khi hầu gia kéo tay ta rời khỏi Tiêu gia, ta đã cảm nhận được."

Tim ta đập thình thịch, không khỏi nín thở:

"Cảm nhận được điều gì?"

Hắn mở miệng nói nhẹ, trong mắt hiện lên ánh sáng lấp lánh:

"Hầu gia cốt cách kinh kỳ…"

Ta nhìn đôi môi mỏng của hắn mở ra khép lại, nuốt một ngụm nước bọt.

Tiêu Hạc Trọng dừng lại một chút, miệng nở nụ cười:

"Chắc chắn là người có thể làm nên đại sự."

Ta suýt bị nghẹn, lau mồ hôi trên trán, lòng từ cổ họng rơi xuống chân, yên tâm đến mức không thể yên tâm hơn.

Nhìn xương biết người, Tiêu Hạc Trọng học nghệ chưa tinh thông lắm.

Quỳ đến nửa đêm, ta trực tiếp quỳ mà ngủ thiếp đi.

Điều này cũng không phải là việc khó, đôi khi hành quân ba ngày không chợp mắt, ta cũng có thể đứng mà ngủ, tỉnh dậy là đi ngay.

Nhưng sáng vừa mở mắt, ta đã nằm trên chiếc giường xa cách đã lâu.

Ta giật mình, sờ soạng quần áo trên người không bị động đến, mới thở phào nhẹ nhõm.

Đứng dậy liền thấy Tiêu Hạc Trọng co ro trên chiếc giường nhỏ.

Như có cảm giác, người trên giường chậm rãi mở mắt.

Tiêu Hạc Trọng chống nửa người dậy, mái tóc đen mượt rơi xuống cổ áo rộng mở, áo lót lỏng lẻo treo trên người.

Hắn nhìn ta cười: "Hầu gia ngủ ngon không?"

Có lẽ vừa tỉnh dậy, giọng hắn lười biếng, âm cuối nhẹ nhàng như vuốt ve tai, khiến người nghe đỏ mặt.

Ta lập tức chui vào chăn.

Ta coi như đã hiểu được thế nào là "phóng hỏa hí chư hầu*."

(*) Để thấy nụ cười của Bao Tự, Chu U vương nghe theo một nịnh thần, đốt lửa trên đài để lừa triệu chư hầu chạy đến. Trò đùa này đã gây ra họa mất Cảo Kinh khi quân Khuyển Nhung thực sự chiếm đ.á.n.h. Nhà chu bắt đầu suy yếu từ đây. Điển tích nổi tiếng này gọi là Phóng hỏa hí chư hầu (烽火戲諸侯).

Chỉ cần Tiêu Hạc Trọng cười một cái như vừa rồi, đừng nói là đốt phong hỏa, hắn đốt ta ta cũng vui lòng.

Chương 5

Hôm qua vừa về đến nhà, ta đã nhận được thiệp mời từ phủ thừa tướng, lễ cập kê của Tống Liễu sẽ diễn ra sau năm ngày nữa.

Đến ngày dự tiệc, Tiêu Hạc Trọng với tư cách là phu nhân của ta, phải cùng ta đi.

Khi ở trong phủ, ta không bao giờ để hắn trang điểm, mặc y phục của nữ nhi.

Trên xe ngựa, nhìn thấy đôi khuyên tai của Tiêu Hạc Trọng và cây trâm trên đầu hắn, lòng ta bỗng dưng cảm thấy phiền muộn.

Những thứ này, vốn không nên xuất hiện trên người hắn.

Tiêu Hạc Trọng quay đầu lại, dịu dàng hỏi: "Hầu gia tâm trạng không tốt sao?"

Ta nhíu mày: "Đôi khuyên tai này không hợp với ngươi."

Tiêu Hạc Trọng đưa tay gần tai, nhẹ nhàng nói: "Nếu Hầu gia không thích, vậy ta sẽ tháo xuống."

Ta nắm lấy cổ tay hắn, gắt gỏng: "Cây trâm này ta thấy cũng phiền."

Tiêu Hạc Trọng không giận, đặt khuyên tai xuống, rồi định tháo cây trâm phức tạp trên đầu.

Lửa giận trong lòng ta như được thêm dầu.

Ta tiếp tục: "Nếu ta nói, ta thấy bộ y phục này của ngươi cũng rất chướng mắt, ngươi sẽ làm sao?"

Tiêu Hạc Trọng lặng lẽ nhìn ta, hắn không biết mình đã làm gì khiến ta phiền lòng.

Chỉ là hắn cúi mắt xuống, ngón tay dài và thon, định tháo dây lưng.

Ý thức được mình đã nói gì, lòng ta chùng xuống, không thể không mắng mình, thật không ra gì!

Ta muốn thấy hắn phản kháng.

Nhưng ta đã quên, nếu hắn có thể phản kháng, sao hắn có thể xuất hiện trên giường của ta kia chứ?

Ta giữ tay hắn lại, hối hận nói: "Là ta sai rồi, ta mất trí mới nghĩ đến việc ép buộc ngươi."

Nói xong, chỉ nghe một tiếng thở dài nhẹ:

"Hầu gia, những điều này đều là ta tự nguyện."

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Không đợi ta nói thêm, tiếng ngựa hí vang, một tiểu đồng báo:

"Nguyên Y Hầu cùng phu nhân đến!"

Tiêu Hạc Trọng chỉnh lại y phục, ánh mắt lấp lánh như nước, vội nói: "Hầu gia không cần buồn, là ta nguyện ý."

Đôi khuyên tai đặt trên bàn, cuối cùng hắn cũng không đeo lại.

Nơi các nữ nhân ngồi khác với nơi nam nhân ngồi, vào phủ ta và Tiêu Hạc Trọng phải chia ra.

Ta không giỏi giao tiếp, đầu óc không đủ linh hoạt, không thể đấu lại đám người cáo già đó, uống vài chén rượu, ta lấy cớ rời khỏi, tìm một góc không người để hít thở.

Ta mệt mỏi xoa trán, không biết Tiêu Hạc Trọng bên kia thế nào, nghe nói sự tranh đấu giữa các nữ nhân không thua kém gì nam nhân.

Chắc là bên hắn cũng khó chịu.

Cảm thấy có gì đó chạm vào chân, ta cúi đầu nhìn, thấy một đứa trẻ ôm chân ta, sợ hãi nhìn ta.

Ta cúi xuống, nắm lấy khuôn mặt mềm mại của nó, hỏi: "Không tìm thấy cha mẹ à?"

Nước mắt ngập tràn trong mắt đứa bé: "Không phải, mẹ, mẹ đi mua kẹo cho ta rồi."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8